SỰ TÍCH ĐỨC PHẬT ĐỘ 5 ANH EM ÔNG KIỀU TRẦN NHƯ VÀ 4 NGƯỜI BẠN ĐỒNG TU

Khi nhận xong lời dạy của Đức Thế Tôn, ông A Nan Đà có trình thưa hỏi Đức Phật thêm:
– Kính bạch Đức Thế Tôn: Đức Thế Tôn vừa dạy cụ Thường Pháp Tín về tu Thanh Tịnh thiền, cụ ấy đã giác ngộ được lời dạy của Đức Thế Tôn, chúng con sẽ biên tập lại những lời quý báu ấy, để có đủ trọn lời của Đức Thế Tôn dạy sau cùng và ban đầu, kính xin Đức Thế Tôn dạy lại những lời dạy ban đầu mà Đức Thế Tôn dạy 5 anh em ông Kiều Trần Như cũng như 4 người bạn đồng tu với ông ấy, để con ghi chép lại cho đầy đủ, kính xin Đức Thế Tôn dạy con?
Đức Phật dạy ông A Nan Đà và đại chúng:
Phần này, Như Lai nhờ ông A Nhã Kiều Trần Như thuật lại, nếu có gì thiếu sót Như Lai sẽ bổ túc thêm.
Đức Phật liền gọi ông A Nhã Kiều Trần Như thuật lại cơ duyên mà ông Kiều Trần Như được Đức Phật đầu tiên dạy đạo, ông cùng 4 người em và 4 người bạn đồng tu giác ngộ được “Yếu chỉ Phật ngôn”.
Ông A Nhã Kiều Trần Như kể lại cho ông A Nan Đà và đại chúng nghe dưới sự chứng kiến của Đức Thế Tôn, ông kể:
– Đầu tiên, Đức Thế Tôn tu khổ hạnh cùng 5 anh em chúng tôi:
1- Tôi là A Nhã Kiều Trần Như.
2- Các em tôi là Kiều Trần Na.
3- Kiều Trần Nhi.
4- Kiều Trần Thi.
5- Kiều Trần Nga.
Và bốn người bạn:
1- Ông Bạt Đề hay Tiểu Hiền.
2- Ông Thực Lực hay Khởi Tín.
3- Ông Ma Nam hay Đại Danh.
4- Ông Át Bệ hay Mã Sư, cũng gọi là Mã Thắng.
Chín anh em tôi lúc đầu tu khổ hạnh với Đức Thế Tôn, sau Đức Thế Tôn bỏ 9 anh em chúng tôi đi tu pháp môn khác. Chúng tôi tưởng rằng Đức Thế Tôn thối chí, bỏ tu. Hai năm sau, Đức Thế Tôn tìm đến chúng tôi nói là Ngài đã chứng được “Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác”, chúng tôi không tin. Đức Thế Tôn nói mấy lần mà anh em chúng tôi cũng không tin. Sau cùng, Đức Thế Tôn gọi 9 anh em chúng tôi lại bảo:
– Các ông ở lại đây ít lâu, Ta sẽ chứng minh cho các ông biết là Ta đã chứng được đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác.
Đức Thế Tôn liền nhìn lên hư không và nói:
– Này Thần Kim Cương: Ta là Thái tử Tất Đạt Đa, trong Hoàng triều thường gọi Ta là Sĩ Đạt Ta. Từ nhiều kiếp trước, Ta là môn đồ của Đức Phật Nhiên Đăng. Đức Phật Nhiên Đăng có thọ ký cho ta rằng: Sau này, ở cõi Ta bà, Ta sẽ được thành Phật hiệu là Thích Ca Văn. Hôm nay, Ta tu Thanh Tịnh thiền, đã chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Chín người có mặt nơi đây là những người trợ giúp Ta thành lập ra Giáo đoàn đạo Giác ngộ, để giáo hóa loài người ở cõi Nam Diêm Phù Đề này. Nguồn gốc của con người nói riêng, còn nói chung là chúng sanh, ban đầu là ở trong “Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh”. Vậy, Thần Kim Cương hãy giúp Ta; vì Ta nói hoài mà bọn họ không tin.
Đức Thế Tôn vừa dứt lời, trên hư không, bỗng trời sáng rực, ánh sáng mát diệu, Thần Kim Cương liền xuất hiện và có lời rằng:
– Này 5 anh em ông A Nhã Kiều Trần Như và 4 người bạn đồng tu với Thái tử Tất Đạt Đa: Hôm nay, Thái tử Tất Đạt tu Thanh Tịnh thiền đã chứng được Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác, các ông có bổn phận phụ giúp Thái tử thành lập ra Giáo đoàn đạo Giác ngộ để hoằng dương giáo hóa pháp môn Thanh Tịnh thiền này, để giúp cho loài người ở cõi Ta bà này giác ngộ và giải thoát. Khi Thái tử đã hoàn tất công việc của Ngài, cũng là lúc các ông viên mãn công đức. Khi các ông được viên mãn công đức rồi, thì các ông cũng được trở về Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, là nơi Mười phương chư Phật sinh sống, tức là Phật giới.
Vị Thần Kim Cương nói tiếp:
Hiện nay, Thái tử Tất Đạt Đa đã thành Phật nên được 10 danh hiệu như sau:
1- Ứng cúng: Được Người và Trời cúng dường.
2- Chánh biến tri: Cái biết chân chánh và tột cùng, có thể dùng thần thông minh họa.
3- Minh hạnh túc: Việc làm thật trong sáng và đầy đủ.
4- Thiện thệ: Thệ nguyện rằng: luôn làm các điều lành.
5-Thế gian giải: Giải được tất cả các pháp môn của thế gian này đến chỗ chân thật.
6-Vô thượng sỹ: Dù cái học thức của thế giới này có cao bao nhiêu cũng thua cái hiểu biết của người giác ngộ.
7- Điều ngự trượng phu: Thu phục tất cả những người ở cõi nhân gian này, dù là vua hay quan.
8-Thiên, Nhân, sư: Làm Thầy tất cả các cõi trời và tất cả các loài người.
9- Phật: Giác ngộ, sáng suốt hoàn toàn trùm khắp, không tối tăm bất cứ chỗ nào.
10-Thế Tôn: Tại thế giới này hay trong tam giới này, ai ai cũng tôn kính Ngài.
Vì vậy, Ngài được hiệu là:
– Giáo chủ trong cõi Ta bà này, tức không ai hơn Ngài được. Do đó, Thái tử Tất Đạt Đa bắt đầu là một vị Pháp Vương Vô Thượng, mở đường giáo hóa chúng sanh khắp trong cõi Ta bà này để vượt ra ngoài thế giới loài người bằng pháp môn Thanh Tịnh thiền.
Vậy, các ông hãy phụ giúp Ngài thành lập ra Giáo đoàn đạo Giác ngộ, để giáo hóa loài người.
Vừa nghe vị thần Kim Cương nói xong: Năm anh em chúng tôi và bốn người bạn đồng tu liền đảnh lễ Thái tử và gọi danh Thái tử Tất Đạt Đa là “Thế Tôn”. Các anh em chúng tôi và các người bạn cùng tu đồng ý giúp Thái tử Tất Đạt Đa thành lập ra Giáo đoàn đạo Giác ngộ. Để xứng đáng là người đứng trong hàng ngũ Giáo đoàn, Đức Thế Tôn liền dạy anh em chúng tôi và 4 người bạn biết pháp môn Thanh Tịnh thiền. Để 5 anh em chúng tôi và 4 người bạn nhận ra chỗ sâu mầu của pháp môn Thanh Tịnh thiền này, nên Đức Thế Tôn dạy 5 anh em chúng tôi và 4 người bạn đồng tu như sau:
Đức Thế Tôn dạy:
– Này các anh em ông Trần và 4 người bạn: Cồ Đàm ta đưa ra ví dụ về “Bụi trần” để 5 anh em ông và 4 người bạn hiểu, thì việc ngộ đạo không khó.
Các ông muốn biết sự thật tại thế giới này, hay trong 1 tam giới, hoặc khắp trong càn khôn vũ trụ này. Đầu tiên, các ông phải hiểu 2 phần căn bản như sau:
Một: Tổng thể thân của các ông là do 8 thứ duyên hợp lại gồm có: 1- Đất. 2- Nước. 3- Gió. 4- Lửa. 5- Tổng nghiệp. 6- Tánh Phật. 7- Tánh người. 8- Điện từ Âm Dương.
Hai: Trong thân của các ông có 2 Tánh:
1- Tánh Phật: gồm có: Thấy, Nghe, Nói, Biết. Công dụng của 4 thứ này như sau:
A- Thấy: Lúc nào cũng thấy gọi là hằng Thấy:
B- Nghe: Lúc nào cũng nghe gọi là hằng Nghe.
C- Nói: Lúc nào cũng rung động, khi muốn phát ra tiếng là có tiếng gọi là hằng Pháp.
D-Biết: Lúc nào cũng biết 3 thứ trên gọi là hằng Tri.
Ba: Tánh người gồm có 16 thứ: 1- Thọ. 2. Tưởng. 3. Hành. 4- Thức. 5- Tài. 6- Sắc. 7- Danh. 8- Thực. 9- Thùy. 10-Tham. 11- Si. 12- Mạn. 13- Nghi. 14- Ác. 16- Kiến.
* Mười sáu thứ nói trên nó lại bị bao phủ lên 8 muôn 4 ngàn cái bong bóng cấu tạo bằng vô số màu sắc ảo giác của điện từ Âm Dương nữa. Tổng thể của một con người nó là như vậy. Các thứ nói trên gộp lại thành là cái Ngã chấp, tức chấp có Ta hay chấp có Tôi.
* Trong thân của một con người có Phật tánh.
Ông Bạt Đề liền hỏi:
– Đã có Phật tánh sao không biết đường thoát ra ngoài?
Đức Thế Tôn dạy:
– Tuy có Phật tánh, nhưng vì Phật tánh bị Tánh người bao bọc và giữ lại, nên cái Biết của tánh Phật bị sai lệch. Do vậy, không biết được đường chính xác để thoát ra.
Đã vậy, lại bị 2 hạng người sau đây lường gạt nữa,
– Thứ nhất: Ai muốn giải thoát họ sẽ giúp cho; nhưng phải tin tuyệt đối lời của họ dạy, thì họ mới giúp cho giải thoát. Hạng ngưởi này cũng là Phàm phu như bao nhiêu người khác.
Thứ hai: Người trung gian phụ họa và hù dọa thêm:
– Ai muốn vị này giúp giải thoát hãy đưa tiền cho người trung gian này, thì ông ta sẽ trình với vị nói trên.
Lời bịa trơ trẽn như vậy mà lại có rất nhiều người tin.
Vì sao vậy?
Vì loài người có cái Tưởng và Tham là mạnh nhất, nên nghe ai nói đúng cái Tưởng và Tham của mình là nghe theo, dù có phải bán nhà giao cho họ cũng làm, không cần suy nghĩ gỉ cả. Đã vậy mà còn kêu gọi những người xung quanh ngu theo mình nữa!
Đức Thế Tôn dạy tiếp:
Người nào muốn giải thoát chỉ cần rõ thông 4 thứ như sau là được:
Một: Giải thoát là gì?
Hai: Bẳng phương cách nào?
Ba: Giải thoát đi về đâu?
Bốn: Nơi mình đến cuộc sống ra sao?
Bốn phần trên thông suốt rồi, chỉ mới hiểu được 50% thôi.
Đức Đức Thế Tôn dạy tiếp 9 anh em chúng tôi:
Để các ông đủ tư cách đứng vào hàng ngũ Giáo đoàn đạo Giải thoát thì các ông phải thông hiểu:
– Trong 1 tam giới có 6 đường luân hồi; trong 6 đường luân hồi này như sau:
Một: Trái đất này cấu tạo bằng 5 thứ: Đất. Nước. Gió. Lửa. Điện từ Âm Dương, là nơi Ngũ thú tạp cư, tức 5 loài sống chung, gồm:
1-Loài Thần, cũng gọi là A Tu La.
2-Loài Người.
3-Loài Ngạ quỷ.
4-Loài Súc sanh.
5-Loài Địa ngục.
Hai: Các loài Trời.
Các loài Trời có đến 33 hành tinh, cấu tạo bằng điện từ Âm Dương, gồm:
– Cõi Trời Dục giới.
– Cõi Trời Hữu Sắc giới.
– Cõi Trời Vô Sắc giới.
Nếu nói đủ: Trong 1 Tam giới có đến 45 hành tinh có sự sống. Phần này, Như Lai sau này mới dạy. Hôm nay, chỉ dạy các ông căn bản để nhận ra Phật tánh của mỗi người, để các ông xứng đáng là 1 thành viên trong Giáo đoàn đạo Giải thoát của Như Lai thôi.
Như Lai dạy các ông căn bản sau đây để nhận ra cái gì là chân thật làm sự sống của các ông, nói gọn đó là Phật tánh.
Như Lai đưa ra ví dụ sau đây: nếu các ông kiên trì, thật chú ý, cố gắng nghe, chắc chắn sẽ biết cái nào Phật tánh và cái nào là tánh Người.
Khi các ông đã hiểu, gọi là Giác ngộ. Tiến xa hơn một bước nữa thấu triệt những gì mà Như Lai dạy, gọi là đạt được “Bí mật Phật tánh”.
Nếu trong các ông, ai có đại duyên đại phúc nhận và thấy được rõ ràng Tánh Thanh tịnh của chính các ông. Tánh Thanh tịnh này sẽ nhìn thấy được màn trong suốt ngăn cách giữa Bể tánh Thanh tịnh Phật tánh, là nơi Mười phương chư Phật sinh sống, đó cũng là quê hương chân thật của mỗi người đó, cũng gọi là Phật giới.
Sao gọi là Phật giới?
– Vì là nơi Mười phương chư Phật sinh sống.
– Cái màn trong suốt này, Như Lai gọi là “Cửa Hải Triều Âm”.
Vì sao Như Lai gọi như vậy?
– Vì tại ranh giới này:
* Bên Phật giới rất Thanh tịnh.
* Còn bên thế giới loài người, điện từ Âm Dương cuốn hút thật mãnh liệt để tạo thành vòng luân hồi, kéo tất cả những gì có mặt nơi thế giới này đi theo chu kỳ: Thành – Trụ – Hoại – Diệt!
Đức Thế Tôn dạy:
Vị nào muốn vào Phật giới sinh sống, thì phải hiểu như sau:
Một: Hết duyên sống nơi thế giới này.
Hai: Phải có ít hoặc nhiều công đức.
Vậy, các ông chú ý nghe Như Lai dùng “Bụi trần” để ví dụ, các ông nhận ra cái nào là thật và cái nào là không thật, tự nhiên các ông biết.
Như buổi sáng hay xế chiều, ánh sáng của mặt trời chiếu qua khe cửa hay khe vách, các ông thấy ánh sáng chiếu qua các khe ấy, trong ánh sáng ấy có những hạt bụi bay lơ lửng.
* Ánh sáng và hư không Như Lai tạm ví là “Phật tánh”.
* Những hạt bụi ví là “Vọng tưởng tánh của con người”.
* Hai thứ này tuy ở chung một chỗ, nhưng thứ nào ra thứ nấy, không dính nhau. Trong chuyên môn của người tu Thiền Thanh tịnh, gọi là Tuệ tri, tức thấy biết chân thật. Ai thấy biết thật rõ ràng như vậy rồi, muốn giải thoát thì phải thực hành như sau:
1- Phải nhận ra và sống với tánh Phật thanh tịnh của chính mình.
2- Không dính mắc với vật chất và tánh Vọng của chính mình, danh từ chuyên môn gọi là Vô trụ.
3- Vận hành vật lý Âm Dương để tạo ra nhân quả nơi thế giới này.
Ai biết được như vậy, muốn thoát ra ngoài thế giới vật lý này thì mới thoát được.
Đức Thế Tôn dạy thật rõ:
– Phật tánh là Thanh tịnh.
– Vọng tánh là lôi kéo đi trong Lục đạo luân hồi.
– Muốn giải thoát, duy nhất là phải luôn sống với tánh Phật của chính mình, khi thuần thục tự nhiên được tự tại, tức đã được giải thoát rồi, nhưng giải thoát này còn nằm trong sức hút của vật lý thế giới này. Muốn giải thoát để bước qua cửa Hải Triều Âm thì phải biết tạo ra công đức thì mới qua cửa này được.
Đức Thế Tôn liền nói bài kệ về ý nghĩa này như sau:
“Phật tánh, không nay, không xưa
Phật tánh không thêm, không bớt, không thừa
Người thấy sanh tử, dây dưa
Hai thứ không chạm chỗ xưa Niết bàn”.
Vừa nghe Đức Thế Tôn nói xong bài kệ, 5 anh em chúng tôi và 4 người bạn cùng tu liền ùa khóc và đảnh lễ Đức Thế Tôn; Đức Thế Tôn biết được chín người chúng tôi đã ngộ đạo, liền nói tiếp bài kệ thứ 2:
“Sự thật, lẽ thật ở ta
Ngoài ta tìm lẽ thật ắt theo tà
Theo tà phải đi theo trong lục đạo
Vào lục đạo biết kiếp nào ra!”.
Vừa nghe Đức Thế Tôn dạy 2 bài kệ xong, tôi là A Nhã Kiều Trần Như, đại điện cho 8 người, liền xuất khẩu đọc làm bài kệ 16 câu để trình chỗ sở ngộ của 9 chúng tôi:
Kệ rằng:
” Lang thang muôn nẻo tìm cầu
Triệu đời, tỷ kiếp, chuyện không đâu
Hôm nay nghe được Cồ Đàm dạy
Chúng tôi nhận được quý hơn Châu.
Ân đức này chúng tôi mãi ghi
Tức khắc truyền đi chẳng khó chi
Bỏ Vọng, bỏ Chơn là chính “Nó”
Mãi mê tìm kiếm thật ngu si.
Dụng công tìm kiếm Phật làm chi
Trực nhận Tánh chân, ngộ tức thì
Trần kia xao xuyến phải lìa bỏ
Tánh kia tịnh, sáng, nhận ngay đi.
Cám ơn người bạn trước cùng tu
Chỉ chỗ thâm sâu thật tối mù
Hôm nay chúng tôi thật sự biết
Nhận ra Phật tánh không cần tu”.
Đức Thế Tôn nghe anh em chúng tôi trình bày kệ xong, biết anh em chúng tôi đã giác ngộ đến chỗ thâm sâu của pháp môn Thanh Tịnh thiền, nên ấn chứng rằng:
“Đầu tiên Như Lai thuyết đạo mầu
Các ông triệt ngộ chỗ thâm sâu
Như Lai mừng các ông thấu hiểu
Ngọc châu Như Ý chẳng tìm đâu.
Nói xong bài kệ 4 câu, Đức Thế Tôn nói với 5 anh em chúng tôi và 4 người bạn cùng tu rằng:
– Hôm nay các ông đã triệt ngộ lời của Như Lai dạy, vậy các ông hãy cùng Như Lai thành lập Giáo đoàn đạo Giác ngộ để truyền bá pháp môn Thanh Tịnh thiền này. Trước, giúp cho loài người ở cõi Ta bà này. Sau, giúp loài người hậu thế biết cấu tạo của vạn vật cũng như thế giới này nói hẹp, còn nói rộng là khắp trong càn khôn vũ trụ này, để mọi người không bị lầm mê nữa, nhờ vậy chuyện giác ngộ và giải thoát rất dễ dàng.
Vì sao được dễ dàng?
Vì khi người tu nhận ra lý chân thật nơi thế giới này cũng như trong 1 tam giới hay Hằng hà sa số tam giới khác, nếu ai muốn giải thoát ra ngoài thế giới loài người, chỉ cần thực hiện thật đúng lời dạy của Như Lai thì tức khắc giải thoát ngay!
Chín anh em chúng tôi vâng lời Đức Thế Tôn dạy, nên truyền bá pháp môn Thanh Tịnh thiền, chỉ trong 3 ngày mà Giáo đoàn đạo Giải thoát của Đức Thế Tôn đã thu nhận trên 600 người. Còn khi Đức Thế Tôn dạy nhóm anh em chúng tôi, có trên 100 người có mặt chứng kiến vị Thần Kim Cương nói chuyện, tất cả các người này đều xin Đức Thế Tôn nhận làm đệ tử.
Thật may mắn thay!
Trong cõi Ta bà này, có một vị Thánh nhân ra đời để cứu vớt loài người biết đường lối vượt ra ngoài thế giới vật lý Âm Dương này để trở về nguồn cội của chính mình.
Thật hạnh phúc thay!
Trong thế giới này, có một vị Thánh nhân ra đời, dạy cho loài người biết nẻo chánh để tu hành, không rơi vào đường tà mê nữa.
Thật an lạc thay!
Trong cõi Nam Diêm Phù Đề này, có một vị Phật ra đời, để giúp cho loài người tu tập giác ngộ và giải thoát.
Trên đây là 3 bài ca ngợi của 5 anh em chúng tôi và 4 người bạn đồng tu, cám ơn Đức Thế Tôn và được Đức Thế Tôn chấp nhận những lời ấy, và cũng từ ngày đầu này, Giáo đoàn đạo Giác ngộ được thành lập, đứng đầu là Thái tử Tất Đạt Đa, được chúng tôi gọi là Đức Thế Tôn, và cũng từ đây danh xưng Đức Phật Thích Ca Văn mà Đức Phật Cổ Nhiên Đăng thọ ký cho Ngài từ thuở xa xưa nay đã thành hiện thực và chúng tôi gọi Ngài, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Đức Phật nghe ông A Nhã Kiều Trần Như thuật lại chuyện đầu tiên độ 5 anh em ông Kiều Trần Như và 4 người bạn đồng tu. Đức Phật liền nói:
– Đúng vậy, đúng vậy, ông A Nan Đà nên nhớ rõ biên chép lại, để sau này trong hội kiết tập kinh điển, ông đọc và thuật lại cho trong Hội kiết tập nghe.
TRÍCH QUYỂN ” KHAI THỊ THIỀN TÔNG” – TÁC GIẢ NGUYỄN NHÂN

LUC TO HUE NANG

happy wheels 2 demo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*